Trong nửa năm này Dương Bách Hợp chưa từng liên lạc với người bên ngoài qua, cũng không có liên lạc với cha mình, không biết tình trạng của Dương Thiên Thành, càng không biết khi nào mình mới có thể rời khỏi chỗ này, càng quan trọng hơn, Dương Bách Hợp cũng bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã bị bệnh tâm thần hay không, giống như anh cả Dương Diệc Phong nói, cô bị chứng hoang tưởng, bởi vì khi cô ở trong bệnh viện đều có thể nhìn thấy bên ngoài có bóng trắng bay qua, kèm theo tiếng cười đáng sợ, tất cả thực sự muốn tra tấn một gái trẻ muốn phát điêên, ngay cả khi bản thân bị chán ghét mà vứt bỏ hoài nghi trong lòng, tâm hồn cô thường xuyên bị tra tấn.
Có khi thật sự bị dọa đến, sẽ gặp y tá cưỡng ép tiêm thuốc an thần cho cô, một cô gái mới chỉ hai mươi mốt tuổi còn bất mãn mà bị vào bệnh viện tâm thần sau nửa năm ánh mắt nhìn ngây dại, cũng giống như người đã ba mươi tuổi.
Giọng nói cô nghe được trước khi mê man thuộc về một trong những con gái riêng của Dương Thiên Thành là Dương Tĩnh Như, từ nhỏ cô ta luôn nhìn vị trí con gái vợ cả không vừa mắt, mẹ Dương Bách Hợp đã mất khi cô mười ba tuổi, thế nhưng mà mặc kệ mẹ của Dương Tĩnh Như ám chỉ như thế nào, cũng không biết ông suy nghĩ như thế nào cũng không có ý đón hai đứa con gái riêng về nhà, vì thế Dương Tĩnh Nhu vô cùng căm hận Bách Hợp, sau khi Bách Hợp vào bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698684/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.