*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô bước vào, mùi thuốc đã xông thẳng vào mũi cô làm cô khó chịu, nhưng khó chịu hơn là nhìn Ánh rất quen.
Cầm tấm thẻ của cô gái đó đi vào đây, cô cố hết sức có thể nhìn tấm ảnh con con của cô gái đó, thề chứ mà, nhìn cái nụ cười kinh dị, điên dại cô gái trong ảnh, tim cô không khỏi nhảy khỏi lồng ngực. Vô cùng quen.
Vậy mà Bình có tình làm cô hoang mang, chả là khi bước vào, anh ta hỏi cô uống gì?
Tâm tình thế này thì thưởng thức được cái gì ra hồn chứ. " Nước lọc" cô nhấn mạnh. Rất nhanh lúc sau đã mang đến hai đồ uống, đưa cô cốc nước.
- Cậu đã bỏ thuốc vào đồ uống anh ta chưa?
- Nếu có cơ hội tôi sẽ làm.
Cô nhướn mày:" Vậy con đồ uống của tôi?".
Nhe hàm răng đều tăm tắp cười:" Nếu bỏ vào, cô nghĩ tôi sẽ nói với cô?"
Đó, bực mình là ở đó đó, cô hài hước một tí nhưng nghe vậy thì sao? Sặc rồi!
Rất nhanh, Thư lấy lại bình tĩnh, quan sát vẻ mặt của anh ta, nốc hết chỗ nước. Kể ra thì, cô biết có kẻ sẽ không để anh ta làm vậy, hạ cốc xuống, cô tiện tay lướt qua viên ngọc trên cổ.
- Tin tưởng vậy à?- Bình nghiêng đầu đặt câu hỏi.
...
Cố gắng không hoảng loạn là lúc cô phát hiện ra kẻ cô cần tiếp cận đã dán mắt vào cô từ bao giờ. Phong thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-mat-nong-bong/91345/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.