Từ Dịch Phàm lại nói tiếp:
- Em đã hứa với anh những gì thì đừng nuốt lời đấy. Em không phải là người hay nuốt lời đúng không? Lúc này Phùng Lộ Phi cảm thấy rất mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi, cô mệt lắm rồi, chỉ muốn ngủ thôi...
“Tít...tít...tít”
Tiếng “tít tít tít” kêu lên liên hồi không ngừng lại, Phùng Lộ Phi dần nhắm mắt lại, tay buông thõng xuống. Từ Dịch Phàm kinh ngạc, anh vội vàng cầm lấy tay của Phùng Lộ Phi.
Hoắc Tử Minh vội vàng chạy đến. Anh thở dài, hai tay cũng buông xuống, giọng nói trở nên đau buồn hơn:
- Cô ấy đã qua đời rồi.
Từ Dịch Phàm nghe xong, anh bỗng bật khóc. Lời mà Hoắc Tử Minh vừa nói như một con dao đâm thẳng vào trái tim của Từ Dịch Phàm lúc này vậy. Từ Dịch Phàm ôm lấy Phùng Lộ Phi. Tại sao lại như vậy, tại sao ông trời lại đối với anh như vậy chứ? Tại sao chỉ sau một thời gian ngắn như vậy mà ông trời đã cướp đi người mà anh yêu nhất như vậy?
Trong phòng bệnh chỉ còn những tiếng khóc đầy tang thương kèm theo nỗi đau bất tận...
...........................................
Ngay trong đêm hôm đó, Từ Dịch Phàm đưa Phùng Lộ Phi trở về nhà. Từ lúc cô qua đời, anh như một người mất hồn, chẳng nói gì, chẳng ăn uống gì, chẳng quan tâm đến mọi việc xung quanh nữa. Anh ngồi bên cạnh Phùng Lộ Phi, cứ nhìn cô như vậy. Trương Uyển Tâm đưa lên trên phòng một bộ váy trắng cùng đồ trang sức của Phùng Lộ Phi, cô định giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-mat-cua-dinh-menh/1890410/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.