Ba ngày sau, tôi không nhận được điện thoại của Lê Trạch.
Hôm ấy, tôi ngủ rất sớm, cứ nằm trên giường nhìn màn hình di động như thế, cho đến khi đồng hồ điểm 0h, hắn không gọi cho tôi, cũng không nhắn tin. Lúc ấy, tôi chỉ biết nhìn trần nhà thở dài, tắt di động, tháo sim, bẻ làm hai nửa..
Trong lòng tôi thầm nói: Lê Trạch, tạm biệt….
Tôi làm sim điện thoại mới.
Tôi nói, chỉ có như vậy mới cắt đứt mối quan hệ giữa tôi và Lê Trạch, Hoàng Vũ chẳng qua cũng chỉ đáp một tiếng, không an ủi gì nhiều, nhưng như vậy lại khiến lòng tôi ấm áp.
Sau ngày đó, tôi rất chăm chỉ học hành cùng Viên Viên, hoàn toàn khôi phục cuộc sống học tập bình thường của một sinh viên bình thường. Tôi lại trở về như xưa, hay nõi giỡn với mọi người, thấy trai đẹp thì trêu chọc huýt gió. Chỉ là, đêm đêm, tôi lại yên lặng nằm trên giường khóc, không nhiều lắm, cũng chỉ mấy phút. Bởi tôi cảm thấy, mình cần buông thả một nỗi đau không lời nào đó trong trái tim, hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ không còn vì Lê Trạch mà rơi lệ.
Khi tôi bắt đầu thích ứng với cuộc sống ngụy trang bằng vẻ mặt bình thường này, Lê Trạch gọi điện tới ký túc xá, đó là ngày thứ bảy. Do dự mãi tôi mới nhận điện thoại.
“Alô?”
“Kiều Kiều, em ở đây làm gì? Tại sao di động không gọi được?” , thanh âm của hắn khàn khàn, lại mang theo vẻ tức giận.
“Đổi số.” , tôi nhàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-kich-tieu-lat-tieu/3058239/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.