8.4 Trong trái tim tôi, anh ấy đã chết rồi
“Bất cứ đồ vật gì dù có tốt đến mấy, khi đã biến chất thì cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.
Muốn quên đi một người, hãy coi như anh ta đã chết!”
Ngày hôm sau, Trác Nhiên hứng khởi hỏi Hiểu Khê: “Thế nào rồi?”
Hiểu Khê lắc lắc đầu, mặt mày xám xịt, trầm tư.
“Đừng có buồn nữa, cứ coi hắn ta là một con vịt đi!” Trác Nhiên lại gần vỗ vai cô an ủi.
Nói thì dễ nhưng làm được mới khó. Làm gì có ai đặt tình cảm vào con vịt, không ai dặt hi vọng vào con vịt, cũng chẳng có ai mất ngủ vì một con vịt cả! Bởi vì có yêu nên cô chắc chắn không thể thoải mái, phóng khoáng như thế được. Nếu thoải mái được thì nhất định là không yêu hoặc yêu chưa đủ sâu.
Nguyên Kiệt đã rời khỏi Bắc Kinh. Trước khi lên máy bay, anh gửi cho cô một tin nhắn: “Em hãy giữ gìn sức khỏe.” Câu nói ấy không chứa đựng bất cứ sắc thái tình cảm nào hết.
Hiểu Khê đáp lại: “Con đường dẫn tới thành công mà anh chọn lựa chắc chắn là cô độc, càng đi xa, người thấu hiểu anh lại càng ít. Em chỉ có thể đứng ở một nơi xa xôi, chúc cho giấc mơ của anh thành hiện thực thôi.” Đây đích thực là những lời nói thật lòng của Hiểu Khê, tham vọng và chí hướng trong sự nghiệp chắc chắn sẽ khiến anh ngày càng mệt mỏi, ngày càng cô độc. Điều này là tất nhiên! Những thứ có được chỉ là sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387071/chuong-8-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.