8.2 Trời quá tối, cô sợ không nhìn rõ được khuôn mặt anh
“Ngựa tốt cũng có thể ăn cỏ phía sau lưng. Có nhiều khi, con người đi loanh quanh một vòng rồi lại về điểm ban đầu, sau một hồi so sánh rất lâu mới phát hiện ra ai là người tốt nhất. Chỉ sợ lúc quay đầu lại thì chẳng còn cỏ mà gặm nữa!
Người tình cũ tốt nhất đừng nên gặp lại, khi gặp lại chỉ có hai mục đích sau, một vì tình dục, hai là vì tiền bạc.”
Buổi tối quay về nhà, đối diện với một căn phòng trống trải, nhiều lúc Hiểu Khê cảm thấy vô cùng đơn độc. Có điều, từ khi rời xa bố mẹ, nhiều năm nay chẳng phải cô vẫn sống một thân một mình hay sao? Thực ra, cô đã quá quen thuộc với cảm giác quạnh quẽ, đơn côi này, còn bây giờ, cô học cách hưởng thụ sự quạnh quẽ, đơn côi ấy. Trước đây, cô đã mua bộ đồ ngủ tình nhân rất đẹp, cô khát khao một cuộc sống hạnh phúc bên Nguyên Kiệt, nhưng sau này, cô nhận ra đó chỉ là mong muốn của riêng mình mà thôi. Từ sau khi chia tay với Phó Vân, Hiểu Khê chưa hề gặp lại anh, hoặc cũng có thể nói, anh lại biến mất thêm lần nữa. Ít nhất là biến mất khỏi thế giới của Hiểu Khê, cô thầm nghĩ, có lẽ anh sẽ không bao giờ quay lại đây nữa. Anh có biết bao người phụ nữ đang trông đợi nên sẽ chẳng bao giờ cảm thấy đơn độc hết. Không biết bắt đầu từ lúc nào, việc đầu tiên khi Hiểu Khê về nhà là bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387068/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.