4.8 Khi anh ta đã không còn yêu cô nữa thì tình yêu của cô sẽ trở thành gánh nặng đối với anh ta
“Yêu một người, hay đối xử tốt với một người vốn dĩ thường là theo bản năng.
Đã bao lâu rồi chúng ta không còn rơi lệ nữa? Vấn đề ở đây là chúng ta rất khó có thể khóc vì người khác, điều này là bất hạnh hay là may mắn đây?”
Ngày hôm sau, khi quay về thành phố, lúc vừa bước ra khỏi thang máy, đang chuẩn bị mở cửa vào nhà, vừa ngước đầu lên, cô nhìn thấy Trác Nhiên đã đứng đó từ bao giờ. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trác Nhiên, Hiểu Khê liền vứt chiếc túi xách xuống, nhanh chóng chạy tới ôm chầm lây Trác Nhiên rồi lớn tiếng bật khóc.
“May mà vẫn còn có cô.” Hiểu Khê khóc rất lâu, rất nhiều, biết bao nước mắt tích tụ lại dường như đều tuôn chảy hết ra, làm ướt cả một bên vai áo của Trác Nhiên, khóc mệt rồi, Hiểu Khê mới nghẹn ngào nói ra câu này. Cô thực sự thấy rất may mắn vì vẫn còn có Trác Nhiên. Vào đúng lúc bản thân cô bơ vơ nhất, lạc lõng nhất, hoang mang nhất, Trác Nhiên như một thiên thần xuất hiện ngay trước mặt. Phải chăng rất đúng với câu nói “Khi Thượng Đế đóng một cánh cửa thì đồng thời cũng sẽ mở ra một cánh cửa khác cho chúng ta”?
“Đừng khóc, đừng khóc nữa!” Trác Nhiên an ủi Hiểu Khê giống như một người chị vỗ về lên mái tóc rối bời của cô em. Gần đây tâm trạng buồn chán, cô làm gì còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387040/chuong-4-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.