2.6 Hãy lại đây ôm anh rồi hôn anh từ bàn chân lên
“Phụ nữ có thể trở thành một chuyên gia phân tích tâm lí xuất sắc nhất, nhưng một khi đã đắm chìm trong biển tình thì có khả năng trở thành một bệnh nhân điển hình nhất.
Kết quả của việc bỏ qua một vài giai đoạn là sự thiếu sót lớn, cũng giống như một bông hoa bị thúc nở sớm, không phải trải qua sự chờ đợi, mong mỏi thì chẳng thể nào nhận ra được cái đẹp của hoa.”
Chín giờ sáng ngày hôm sau, Hiểu Khê mặc chiếc váy Népal mà chị Giai Hân tặng, kết hợp cùng một đôi bốt dài. Vừa bước vào phòng làm việc là cô cởi chiếc áo khoác lông dày bên ngoài ra, trong phòng có điều hòa nên không khí luôn luôn ấm áp. Khát khao làm đẹp của Hiểu Khê nổi tiếng khắp cả văn phòng. Giữa cái giá rét cắt da cắt thịt của phương Bắc này mà cô vẫn kiên quyết mặc váy, đúng là hiếm thấy.
Bởi lẽ việc quan trọng nhất trong cuộc đời của Hiểu Khê ngoại trừ công việc ra chính là dạo phố mua sắm quần áo, chỉ cần nhìn thấy quần áo đẹp là chắc chắn không thể đi tiếp được nữa. Cô có thói quen mỗi ngày đều phải mang lại một cái nhìn mới về bản thân cho mọi người. Nhất định phải là phong cách khác, quần áo khác, để tạo cảm giác mới mẻ cho đồng nghiệp. Chẳng trách mà mỗi ngày, khi Hiểu Khê đến văn phòng là các đồng nghiệp lại xuýt xoa: “Wow, Hiểu Khê lại mang cả mùa xuân tới đây rồi!”. Điều đó cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387004/chuong-2-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.