2.4 Hãy hứa rằng đừng đẩy anh ra xa vạn dặm như vậy!
“Có những lúc, sự dịu dàng của đàn ông còn có sức công phá mạnh hơn nhiều so với của phụ nữ. Đó là bởi vì bản năng người mẹ trong phụ nữ dâng cao.”
Một tuần nữa lại trôi qua. Thời gian luôn luôn là như vậy, càng mong nó trôi qua chậm một chút thì nó lại càng lao nhanh vù vù. Có những lúc mong muốn nó trôi qua thật nhanh thì nó lại bò chậm như ốc sên.
Đi hay không đi vẫn là một vấn đề cần phải suy ngẫm. Lần này mà đi, không biết có xảy ra thêm sự việc gì nữa không. Nhưng nếu không đi thì nút thắt trong lòng không bao giờ tháo gỡ được. Với lại, hai người cùng quen biết Giai Hân, Hiểu Khê sợ sẽ làm ảnh hưởng tới việc hợp tác giữa hai người, mặc dù cô tin anh là một người công tư phân minh.
Vào buổi tối trước hôm đi đến cô nhi viện, Hiểu Khê đứng ngồi không yên. Đúng lúc đó, Nguyên Kiệt nhắn tin hỏi: “Em quyết định chưa?”
Đi thì đi. Hiểu Khê quyết định đối mặt với vấn đề. Cô đứng bật dậy khỏi ghế sô pha như vừa đưa ra một quyết định gì rất trọng đại “Có gì đâu cơ chứ, chơi đùa cùng mấy đứa trẻ, chắc chắn sẽ rất vui”. Hiểu Khê tự nhủ.
Cuối tuần, thời tiết đẹp vô cùng, hiếm khi thấy có một ngày trời trong xanh ở phương Bắc như thế này, đích thực là ngày đẹp trời để đi ra vùng ngoại ô chơi. Hiểu Khê chợt nhớ lại hình ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2387000/chuong-2-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.