2.2 Đàn ông đều vội vàng như vậy sao? Hay là mình đã lạc hậu rồi?
“Những người phụ nữ mà đàn ông càng thích thì họ lại càng đưa ra chiến lược tấn công chậm rãi. Điều này giống như khi dùng bữa cơm thịnh soạn, chắc chắn phải làm một vài li rượu khai vị rồi mới từ từ dọn các món ăn chính lên.
Còn những người đàn ông càng vội vã thì hoặc là chẳng mấy thành đạt hoặc giả vẫn đang còn trẻ, mặt búng ra sữa. Người ở khả năng đầu tiên thì lúc nào cũng, rừng rực như chưa bao giờ được nhìn thấy phụ nữ. Còn người ở khả năng sau thì lại thiếu chất lãng mạn, chỉ lo đến nhu cầu bản thân.”
Lúc Hiểu Khê được đưa về nhà thì đã là mười một giờ đêm, lại còn trong trạng thái say mèm, cảm thấy người mình bay bổng, lâng lâng, mỗi một tế bào trên cơ thể đều đang trong trạng thái vô cùng hứng khởi.
Cô nằm trên giường, đầu óc quay cuồng, thân thể mệt mỏi, có điều bộ não vẫn vô cùng tỉnh táo, chẳng thể nào ngủ nổi.
Bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên, còn chưa nhìn màn hình xem là ai gọi, cô nhấc máy luôn: “A lô, ai thế?”. Giọng nói của cô rất nhẹ, chậm rãi lại gợi cảm hơn mọi khi, khiến cho người nghe bị cuốn hút, mê hoặc.
“Là anh, Nguyên Kiệt.”
Hiểu Khê ngồi bật dậy, men rượu cũng bớt đi đôi phần. Trong lòng thầm nhủ: Tên đàn ông này đã hơn một tuần nay không gọi điện thoại cho cô rồi. Anh cũng thực sự quá kì lạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-doc-than/2386997/chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.