Thẩm Quyền chẳng có cảm xúc gì với đám người chết kia, lời của Đăng Nhất hắn cũng không để trong lòng.
"Thẩm ca!" Lương Chấp xuất hiện ngoài cửa, cậu bước vào, nói: "Cuối cùng cũng tìm được anh, anh qua đây sao không nói cho em biết."
Trong nháy mắt, Thẩm Quyền cảm thấy Lương Chấp giống một con cừu tự bò vào hang cọp, đối phương hoàn toàn không biết hai kẻ trước mặt đều muốn giết cậu.
Lương Chấp đã quen với bộ dáng lạnh lùng của Thẩm Quyền, cậu nói: "Thẩm ca, truyền thông giờ đã biết chuyện các nghi phạm, sợ là đợi chút nữa sẽ có người đến đây phỏng vấn, chúng ta nên đi trước đi."
Lương Chấp vẫn nhớ rõ Thẩm Quyền không thích bị chụp hình.
Quả nhiên, Thẩm Quyền vừa nghe thế thì nhíu mày, hắn gật đầu, nói: "Đi thôi."
Lương Chấp quay lại gọi Đăng Nhất: "Bọn tôi đi trước, lần sau lại đến thăm cậu."
Đăng Nhất đặt nhành hoa bách hợp lên đùi, y cười nói: "Được."
[Người thanh niên giống như bông hoa bách hợp mà chính cậu ta thích, bên ngoài trong sạch tao nhã, nhưng mùi hương tỏa ra lại làm cho người ta bất giác trúng độc ---]
Những dòng chữ này đột nhiên lóe qua trong đầu Lương Chấp, cậu dừng bước, phản xạ quay đầu nhìn phía Đăng Nhất.
Đăng Nhất vẫn giữ nụ cười vô hại trên mặt.
"Làm sao vậy?" Thẩm Quyền hỏi.
"Không có gì." Lương Chấp thu ánh mắt, câu vừa rồi hẳn là cậu đã đọc qua, nhưng trừ những dòng đó ra, cái gì cũng không nhớ được.
Những từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-bat-tro-thanh-muc-tieu-so-mot-cua-nhan-vat-phan-dien/2465571/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.