Thẩm Quyền từ lúc bị bắt tới giờ vẫn giữ im lặng, hắn tạm thời bị giam ở phòng riêng của trại tạm giam.
Thẩm Quang Minh từng đến thăm hắn, kể cho hắn nghe tình trạng của Lương Chấp.
"Vết thương của cậu ấy không nghiêm trọng, anh đừng lo lắng."
Thẩm Quyền ngồi trên chiếc giường đơn sơ, tóc mái che khuất mắt, trông khá tối tăm.
Hắn ngửa mặt, nhìn chằm chằm vào ánh sáng chiếu qua song sắt, giống như không nghe thấy Thẩm Quang Minh nói chuyện, trong mắt cũng không có người tên Thẩm Quang Minh.
Bộ đồ tù nhân màu xanh trên người, coi như tuyên cáo kết cục cuộc đời này của hắn.
Tuổi trẻ mặc đồ bệnh nhân, tuổi già mặc đồ tù nhân.
Thẩm Quang Minh cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy, theo lý thì Lương Chấp bị Thẩm Quyền đâm một nhát, anh hẳn nên lấy thái độ nghiêm túc, thẩm vấn hắn bằng thân phận cảnh sát.
Chỉ là anh làm không được, đến tận giờ, anh luôn cảm thấy Thẩm Quyền làm vậy là có nguyên nhân.
Ở sâu trong nội tâm anh, vẫn tin tưởng Thẩm Quyền thật sự thích Lương Chấp, ánh nhìn là không thể lừa gạt.
"Bang!" Thẩm Quang Minh đập song sắt trước mặt, "Anh hai! Anh nói cho em biết được không, dù anh đang có nỗi khổ gì......"
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, cùng lúc đó, Thẩm Quyền quay đầu nhìn người mới tới, biểu cảm hờ hững của hắn có thay đổi, giống như được rót vào chút sức sống.
Chỉ có một chút, thoáng qua rồi biến mất.
Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-bat-tro-thanh-muc-tieu-so-mot-cua-nhan-vat-phan-dien/2465533/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.