Tuyên bố mạnh mẽ rằng tối nay sẽ không làm bài tập, Lâm Thi Lan nói được làm được.
Sau khi Đàm Tẫn rời đi, cô đã ăn no uống đủ, tắm nước nóng thoải mái, rồi leo lên giường nằm.
Lữ Hiểu Dung vẫn chưa về nhà.
Bên ngoài, trời sấm chớp đùng đùng, mưa to gió lớn.
Lâm Thi Lan cuộn chặt trong chăn, nhìn lên trần nhà, không tài nào chợp mắt.
Trong đầu chứa đầy những suy nghĩ hỗn loạn, cô lăn qua lăn lại trên giường, chợt nhớ ra trong cặp sách có một quyển sách mới mua hôm nay.
Đi chân trần xuống giường, mở cặp sách, cô lấy ra quyển sách.
Ôm hy vọng ru ngủ, Lâm Thi Lan mở quyển sách Tô Cáp từng đọc qua ở trong chăn.
*
Vũ Trụ Song Song Lấp
Tác giả: Vô Danh
(1)
Hồi nhỏ, dưới gốc cây cổ thụ già nhất của thị trấn, hương khói không ngớt, rất nhiều người đến cúng bái tụ tập ở đó.
Ngày nóng nhất mùa hè, mẹ cũng dẫn tôi đến cây cổ thụ. Mẹ nói, tổ tiên chúng ta từ xưa đến nay đều tin thờ cây này.
Tôi tận mắt thấy có người cầm một con gà đang giãy giụa, cắt cổ nó dưới gốc cây.
Máu gà rơi xuống gốc cây, gà không còn kêu la, không còn giãy giụa.
Mọi người chắp tay trước ngực, vừa quỳ bái vừa lẩm bẩm cầu nguyện.
Họ đang cầu mưa.
Tôi hỏi mẹ: “Cầu nguyện cây này thật sự có thể mang mưa đến không?”
“Có.”
Mẹ chắc chắn: “Chỉ cần con đủ thành tâm.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-an-chua-loi-giai-ve-mua-mua-ruc-lua/3574095/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.