Ivan muốn đứng dậy, nhưng Đào Trĩ ôm cổ không cho cử động, anh lạnh lùng nói: “Buông tay.”
“…Không muốn.” Đào Trĩ thấy thái độ của Ivan khó khăn lắm mới mềm mỏng hơn, sao có thể buông tha cho anh, đâm lao thì phải theo lao, thản nhiên nói: “Em đau, dạ dày đau, bụng đau, cổ cũng đau, đều là tại ngài đêm qua cắn em.”
Nói xong, cậu lại ôm chặt cổ Ivan hơn.
Mái tóc mềm mại cọ vào cằm Ivan khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, chóp mũi tràn ngập mùi thơm của cậu. Cơ thể ấm áp dựa vào anh, anh nháy mắt thất thần, nhưng sau đó nhanh chóng khôi phục lại, gằn từng chữ: “Đào Trĩ.”
“Dạ?” Đào Trĩ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhỏ giọng trả lời.
“Em lại dùng lời ngon ngọt dụ dỗ người khác để chạy trốn đúng không?”
Ivan gỡ cánh tay đang ôm cổ mình xuống, cảnh giác nhìn cậu.
Nghe vậy, Đào Trĩ muốn hét lên rằng mình đã bị oan. Cậu ngồi dậy giơ hai tay bị còng lên trước mặt anh: “Em đã bị ngài làm như vậy rồi sao còn chạy được? Em chỉ muốn ngài ôm em thôi, được không?”
Ivan nghe xong vẫn nghiêm mặt, anh không thể dễ dàng tin tưởng người có tiền án như Đào Trĩ. Sau khi xác nhận còng tay không có vấn đề gì, anh mới ra ngoài khóa cửa lại.
Khi cửa vừa đóng lại, Đào Trĩ nghe thấy Ivan bảo phụ tá chuẩn bị quay lại tinh cầu Snow, sợ rằng nếu ở lại đây thêm một giây nữa thì cậu sẽ có cơ hội bỏ chạy.
Đào Trĩ yếu ớt ngã xuống giường, nhìn lên trần nhà, cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/beta-lua-hon-roi-om-con-bo-tron/5218133/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.