Editor: Thiên Linh Hoa
Tiểu Thỏ có nhắc nhở Giản Chính Dương nên rời khỏi đây vài lần, nhưng mỗikhi đó anh đều giả ngu hoặc là trực tiếp bỏ qua lời của cô, cuối cùngTiểu Thỏ tức giận,
“Giản Chính Dương, anh là chó hay sao vậy? Anh hãy xem mặt em, cổ, tay, tất cả đều là nước miếng của anh, đến bây giờcòn chưa khô. Giờ cũng đã khuya rồi,em cũng rất mệt và buồn ngủ. Anh trở về đi, có nghe hay không?”
Giản Chính Dương nước mắt lưng tròngnhìn Tiểu Thỏ, “Người ta luyến tiếc em mà, hay em về nhà của anh đi. Chỗ của anh cách chỗ em làm cũng gần, ngày mai em đi làm cũng tiện.”
“Không được.” Tiểu Thỏ lạnh lùng nghiêm mặt.
“Được rồi.” Thấy Tiểu Thỏ không hề nở nụ cười với mình, Giản Chính Dương biết nếu anh còn không đi, cô nhất định sẽ tức giận, luyến không rời buôngcô ra.
“Tối mai anh lại đến, anh đi trước nha.”
“Ừ.” TiểuThỏ cuối đầu không nhìn tới bộ dáng của anh, thật sự là vẻ mặt ủy khuấtkia của anh trông rất mê hoặc. Cô sợ mình nhìn một cái rồi sẽ không nhịn được mà mở miệng giữ anh lại.
“Anh đi đây.”
“Ừ.”
“Anh thật sự đi thật đây.”
“Còn không mau đi?” Tiểu Thỏ có chút dở khóc dở cười, anh đây là đang đợi mình đổi ý sao?
Thấy Tiểu Thỏ quyết tâm, Giản Chính Dương không cam lòng mảowfi đi.Nghe được tiếng đóng cửa, Tiểu Thỏ xuống giường. Giản Chính Dương này nha, khôngbiết sao mà nhiều nước miếng như vậy chứ. Cô cảm thấy cả người mìnhgiống như dùng nước miếng của anh mà tắm qua. Vì bận anh nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-sung/607617/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.