Khởi La ngồi trong kiệu, đưa tay che khuôn mặt nóng lên của mình. Trên người tựa như đều là mùi long não thơm, thật lâu không tan. Vừa rồi khi đi ra khỏi phủ, ánh mắt xung quanh gần như muốn nhấn chìm nàng.
Nàng vẫn thích người này. Sự yêu thích này tựa như một mầm cây được gieo xuống khi còn bé, rất nhiều năm sau đã kết thành một mảnh rừng lớn, xanh um tươi tốt, phóng hỏa cũng không đốt hết được.
Chờ đến khi về nhà, nàng biết Trần Gia Trân ngất xỉu thì vội vàng đến phòng của Quách Nhã Tâm thăm hỏi.
Trần Gia Trân nằm trên giường, Giang Văn Xảo ngồi bên giường chăm sóc nàng ấy, một vị đại phu xa lạ đang bắt mạch.
Quách Nhã Tâm kéo Khởi La qua một bên: “Giảo Giảo, con đi đâu vậy?”
“Ra ngoài mua ít đồ.” Khởi La lấp li3m cho qua: “Mẹ, Gia Trân tỷ tỷ thế nào rồi?”
“Ta đã mời cữu phụ của con hỗ trợ tìm người. Vừa rồi có một cấm quân tới nói ph4t hiện ra một thi thể ở ngoài thành, vẫn chưa xác nhận thân phận, chỉ miêu tả đại khái một chút. Văn Xảo nói là rất giống với quần áo mà đêm qua Quý Thần mặc. Gia Trân nghe xong thì ngất đi. Chỉ mong Quý Thần đừng xảy ra chuyện.” Quách Nhã Tâm thương tiếc lắc đầu.
Khởi La biết thi thể đó không phải là Diệp Quý Thần, nàng nhìn thoáng qua bên giường nói: “Mẹ, tại sao không gọi đại phu mà trong phủ chúng ta hay dùng? Đại phu bên kia trông rất lạ mặt.”
“Văn Xảo nói đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-phu-quy/2526097/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.