Đêm Trung thu ba năm sau, mọi nơi trong thành Dương Châu đều được dựng rất nhiều gian hàng, đường phố rực rỡ ánh đèn.
Hàng quán hai bên trục đường chính đông đúc, có tửu lầu đang biểu diễn tiết mục, ca vũ thái bình.
Người kể chuyện dựng một cái sạp trước tửu lẩu, đông đúc không còn chỗ trống, còn hấp dẫn không ít người nghỉ chân.
Người kể chuyện kia mặt mày hớn hở nói: “Lại nói đến Kim Thượng nhận lại Hoàng trưởng tử, cả triều mừng vui, được phong làm Yến Vương, được thêm tên vào gia phả của hoàng thất một lần nữa, đồng thời chuẩn bị lập gia thất.
Yến Vương chỉ nạp một trắc phi, cũng không được yêu thích.
Kim Thượng nhớ đến chiến công hiển hách của Yến Vương, còn có muốn bồi thường cho ái tử, ra chỉ dụ Yến Vương phủ cũng giống như Đông Cung, dẫn đến bị văn võ bá quan phê bình, nhưng toàn bộ tấu chương phản đối đều bị Kim Thượng bác bỏ.”
Phía dưới có người hỏi: “Tại sao lại là Yến Vương vậy? Cái phong hào Yến này, không tôn quý như Tần Vương với Tấn Vương.”
Người kể chuyện kia khụ nhẹ một tiếng: “Khách quan có điều không biết, Yến Vương chính là phong hào trước khi lên ngôi của đương kim Hoàng thượng, từ đó có thể qua cái khe nhìn được vết đốm[*].”
[*] 可见一斑: qua cái khe nhìn được vết đốm thì có thể đoán được đó là con báo.
一斑 vừa là vết đốm trên người báo, vừa dùng để chỉ những sự vật, việc rất nhỏ.
Cả câu ý nói dựa vào chuyện nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-phu-quy/2525666/chuong-121.html