Vương Hiền phi lùi về sau một bước, sau đó lại rướn người lên trước, nắm chặt lan can hỏi: “Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa!”
Chu Hải Sinh gục đầu xuống nói: “Năm đó, Lâm Dương muốn ta đi khuyên nàng, ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh làm ra chuyện sai trái kia… Ta không có can đảm để thừa nhận điều đó, cũng không có mặt mũi đối mặt với Lâm Dương, trơ mắt nhìn nàng vào cung… Là ta có lỗi với nàng.”
Vương Hiền phi chỉ cảm thấy bị đập một cái vào đầu, cả người run rẩy, hai mắt dán chặt vào người đang đứng dưới thành lâu kia.
Năm đó, Chu Hải Sinh thậm chí còn không phải là Thế tử, chỉ là một công tử trong phủ Quốc công, đi theo bên cạnh Lâm Dương.
Lâm Dương coi ông ta như huynh đệ.
Không ngờ ông lại lấy danh nghĩa Lâm Dương để làm chuyện không bằng cầm thú như vậy!
Sau này tình cờ Chu Hải Sinh được kế thừa tước vị của Quốc công gia, nhưng trái lại càng xa cách với Lâm Dương hơn.
Bà ta hận Lâm Dương bao nhiêu năm rồi? Hoặc đó không phải là hận, đó chỉ là sự trả thù cho việc ông đã lừa dối tình cảm của bà ta mà thôi.
Sao ông có thể đoạt đi trong sạch của bà ta rồi cuối cùng lại chối bỏ điều đó? Tại sao ông lại có thể đính hôn được ngay với Quách Nhã Doanh? Sao ông lại có thể chết trận sa trường? Nếu ngay cả hận cũng không còn nữa, thì bà ta đã chẳng còn dũng khí sống sót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-phu-quy/2525628/chuong-141.html