Hạ Diễm đã uống ba chén mao đài nhỏ ở nhà hàng Ếch Trâu, lúc rời khỏi khách sạn, chân cậu giống như đang giẫm lên mây, hai má và môi cũng đỏ hơn vừa rồi, giống như một quả đào mật căng tròn xinh đẹp vậy.
Trong đêm trăng sáng tuyết rơi này, Hạ Diễm mười chín tuổi xinh đẹp đến mức người qua đường cứ quay đầu lại nhìn mãi, nhưng trong mắt cậu chỉ có nụ cười đẹp trai của Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn dừng lại, thắt một cái nút nho nhỏ trên chiếc khăn quàng cổ sắp bay đi của Hạ Diễm, hắn hỏi: “Em say rồi?”
Hạ Diễm vô tội nhìn hắn, lại liếc về phía nắp cống cách đó không xa, nói: “…. A, có công đức.”
Mấy con tiểu quỷ ở đầu ngõ lén lút nhìn mấy thiên sư đi xa, sau đó mới kết bạn đi ra đường cái, trong đó có một tiểu quỷ nằm sấp trên vai chủ tiệm gần đó hút dương khí.
Hạ Diễm liếc mắt nhìn tiểu quỷ kia một cái, đọc khẩu quyết siêu độ: “Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị hết thảy, cấp bách siêu sinh, sắc tựu đẳng chúng, cấp bách siêu sinh.”
Kim quang hiện lên, mấy tiểu quỷ kia liền hóa thành mấy chấm trắng nhỏ, biến mất trong tuyết trắng bay đầy trời.
Hạ Diễm nhìn những đốm sáng đó bay xa, không cẩn thận giẫm phải một khối băng, thiếu chút nữa đã ngã sấp mặt trên đường phố, may mà được Lục Bỉnh Văn kịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5277013/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.