Sáng sớm, lúc Hạ Diễm tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn vẫn còn nhắm mắt nằm bên cạnh.
Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn đang nghỉ ngơi, mê mang một lát mới phát hiện trên tủ đầu giường bên cạnh mình có đặt một hộp quà màu lam xinh đẹp.
Trong hộp là một bộ đồ ngủ tinh xảo làm bằng voan mỏng màu lam, vì trọng lượng quá nhẹ nên khi Hạ Diễm khoác nó lên người, bộ đồ còn nhẹ nhàng bay lên, màu sắc của nó vô cùng đặc biệt, giống như màu cánh bướm, khẽ động một chút đã phát sáng.
Quần áo mỏng như vậy nên hoàn toàn không che được vết hôn loang lổ trên người Hạ Diễm, nhưng lại làm nổi bật làn da trắng nõn mịn màng của cậu. Hạ Diễm nhìn mình trong gương, cậu có chút thẹn thùng rũ mắt xuống, sau đó yên lặng cởi áo ngủ mỏng như cánh ve này ra.
“Đừng cởi ra.” Lục Bỉnh Văn nói, “Bảo bối, lại đây, để anh ôm một cái.” Hạ Diễm bị giọng nói của Lục Bỉnh Văn làm cho giật mình, trong lúc nhất thời cậu cởi cũng không được, mà mặc cũng không xong.
Lão quỷ này, thế mà lại giả bộ ngủ…..
Cậu nhìn thân thể cường tráng của Lục Bỉnh Văn trong gương, nhẹ giọng thì thầm: “Em không qua được đâu. Lão quỷ anh không lúc nào thành thật hết, vào lúc sáng sớm như thế này thì nhất định không có chuyện gì tốt.”
Lục Bỉnh Văn khẽ bật cười thành tiếng, tiếng cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276997/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.