Sau một hồi mây mưa, Lục Bỉnh Văn bế Hạ Diễm ra khỏi phòng tắm.
Hắn đổi cà vạt bịt kín mắt Hạ Diễm thành bịt mắt mềm mại, lại thay cho Hạ Diễm một bộ áo ngủ màu xám bạc. Cổ áo ngủ lỏng lẻo, màu sắc càng làm nổi bật thêm làn da trắng như tuyết của Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn thưởng thức mỹ mạo của vợ, lại đặt tay lên bụng Hạ Diễm, hỏi: “Em no rồi?”
Bụng Hạ Diễm trắng nõn săn chắc, vòng eo nhỏ hết sức mê người.
Thân thể cậu bị bàn tay lạnh lẽo của ông chồng ma quỷ s* s**ng đến phát run, cậu vội vàng bắt lấy tay Lục Bỉnh Văn lại, nhẹ giọng nói: “Anh à, thời gian song tu tốt đẹp đã kết thúc, đừng nói mấy lời kỳ quái như vậy nữa.”
Nói xong thì đeo phone tai mèo lên, tựa người vào gối nghỉ ngơi, suốt mười phút không nói chuyện với Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn biết vừa rồi mình bắt nạt vợ hơi quá tay, bây giờ vợ giận không thèm để ý đến hắn, vậy nên đã đi vào phòng bếp nấu cơm, lại lấy đũa gắp từng cái xương cá trong món cá trích sốt chanh ra.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hắn đến phòng ngủ gọi vợ xuống ăn tối. Hạ Diễm vốn không nhìn thấy hắn, cũng không nghe thấy tiếng bước chân vì cậu đang đeo phone. Lục Bỉnh Văn đi vào phòng ngủ mà cậu cũng không hề phát hiện.
Mãi đến khi được Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276966/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.