Sau khi Tô Cảnh Kiều nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì hoạt bát hơn rất nhiều, cậu ta và Hạ Diễm sóng vai đi ở phía sau Lục Bỉnh Văn, nhỏ giọng nói với Hạ Diễm: “Đột nhiên tôi cảm thấy hồn ma mình yêu đương qua mạng kia cũng không tính là đẹp trai lắm, so với anh họ của cậu thì còn kém xa.”
Bên ngoài mưa to như trút nước, nhưng bộ âu phục Lục Bỉnh Văn mặc lại không dính một giọt mưa, giày da vẫn trơn bóng như mới, một vết bẩn cũng không có.
Chỉ nói về diện mạo và dáng người thôi, quả thật là đẹp hơn rất nhiều so với phần lớn người trên trần thế, chỉ là, khí chất có chút u ám, mặc dù nho nhã lễ độ, nhưng cũng khiến cho người ta không dám tiếp cận.
“Anh họ của tôi quả thật là vô cùng đẹp trai.” Hạ Diễm nhìn bóng lưng vô cùng đẹp của Lục Bỉnh Văn, “Hơn nữa anh ấy còn tuổi trẻ tài cao, ở phương diện bắt yêu trừ ma thì thiên sư bình thường đều không thể sánh bằng.”
“Vậy mạng nhỏ của tôi chẳng phải là giữ được rồi sao?”
Tiểu Kiều vô cùng dẻo miệng, người lại rất nhỏ, vừa hưng phấn đã ôm lấy eo Hạ Diễm, giống hệt một con lười mệt mỏi không chịu nổi.
Lục Bỉnh Văn dừng bước, ánh mắt hắn lạnh lùng đảo qua chỗ hai tay Tiểu Kiều đang ôm eo Hạ Diễm, lại tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Ừm, nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276945/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.