Bầu trời trong xanh mát mẻ, trong tiểu khu chỉ có tiếng đàn piano ở chỗ đài phun nước không ngừng phát ra những giai điệu dịu êm.
Hai thám tử tư trèo tường tiến vào khu nhà, bọn họ đi trên con đường nhỏ trải đầy hoa, nhưng lại luôn có cảm giác phía sau mình âm phong thổi đến từng đợt, khiến bọn họ hoảng hốt vô cùng.
“Này, lão Lý, anh có cảm giác như ai đang nhìn chằm chằm chúng ta không?”
Người đàn ông được gọi là lão Lý lập tức gật gật đầu, dù cho bọn họ đi tới đâu, loại cảm giác bị nhìn chằm chằm này cũng cứ đi theo như hình với bóng.
“Chẳng lẽ bảo an đi theo à?”
Rốt cuộc hai người cũng không chịu đựng nổi nữa, bọn họ dừng lại ở ngã tư đường rồi quay đầu nhìn.
Cách bọn họ không xa có một cậu thanh niên cao gần hai mét, trong tay người nọ hình như còn cầm một cái máy ảnh cũ kỹ.
“Này! Anh bạn, cậu là ai?”
Bọn họ hét lớn với người kia, nhưng giữa ban ngày ban mặt mà người kia lại biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ.
“Bà nó, thật tà môn.” Lão Lý mắng, “Nếu không thì hai chúng ta đến chùa cúng bái đi, ban ngày mà cũng có thể gặp quỷ được nữa.”
Hắn ta vừa dứt lời thì lão Trịnh đột nhiên bày ra vẻ mặt hoảng sợ, bảo hắn ta nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276943/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.