Giờ cao điểm buổi tối ở thành phố B kẹt xe rất lâu, đợi đến khi Hạ Diễm đeo ba lô đi vào số 35 đường Minh Xuyên thì đã bảy giờ rưỡi tối.
Sắc trời dần tối, Hạ Diễm bước vào hung trạch của khách hàng.
“Tôi là người nước ngoài, vợ chồng tôi đến đây theo con trai, con trai chúng tôi học trường trung học phổ thông liên thông đại học, những căn nhà gần đây đều đã bán sạch rồi, chỉ còn lại một căn này, giá cả cũng không đắt, lúc ấy tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ mua thôi. Gần đây tôi mới biết căn nhà này bị ma ám đã mười năm rồi, tôi đúng là xui xẻo mà.”
Ông Vương, khách hàng của cậu là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt ông vàng vọt, ấn đường phát đen, thần thái nhìn qua có chút lo âu, vừa nhìn đã biết là gần đây cuộc sống của ông không được thuận lợi cho lắm.
“Vào buổi trưa ngày đầu tiên chúng tôi chuyển vào, vợ tôi đang nấu ăn trong nhà bếp thì bị ngọn lửa đốt cháy tạp dề. Tôi chỉ nghĩ là cô ấy không cẩn thận, nhưng không ngờ tối hôm đó có thứ gì đó trực tiếp đẩy con trai tôi từ trên giường tầng xuống đất, may mà con trai tôi úp mặt xuống đất, chỉ ngã thành gãy xương, bằng không mạng nhỏ cũng chẳng còn.”
Hạ Diễm cau mày gật đầu, nói: “Cũng may người không có việc gì.”
Theo kinh nghiệm nhiều năm gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276941/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.