Khi huấn luyện quân sự, tất cả tân sinh viên khoa kiến trúc trên cơ bản đều biết đến sự tồn tại của Hạ Diễm. Lúc này, trong đám người đang hóng hớt kia có người hy vọng cậu có thể giải được đề toán, nhưng tất nhiên cũng có người muốn nhìn cậu xấu mặt.
Giáo sư đã chọn đề khó nhất của chương này cho cậu làm, Hạ Diễm đi lên bục giảng, nghiêng đầu nhìn đề bài suy nghĩ vài giây rồi cầm phấn lên bắt đầu giải toán.
Lục Bỉnh Văn ngồi ở hàng cuối cùng, nhìn Hạ Diễm viết ra từng con số hết sức có trật tự.
Thẳng thắn mà nói, hắn cho rằng khí chất của Hạ Diễm giống như một nghệ sĩ hơn là học bá tư duy kín đáo.
Hắn đã tồn tại trên thế giới này mấy ngàn năm, sớm đã thông hiểu tri thức cổ kim, cả trong và ngoài nước, lúc Hạ Diễm viết ra con số cuối cùng, hắn biết cậu đã làm đúng.
Kỳ thật hắn cũng có chút ngạc nhiên, Hạ Diễm còn thông minh hơn so với hắn tưởng tượng.
Mặc dù bệnh tật quấn thân, cơ thể yếu ớt, nhưng Hạ Diễm không phải loại bình hoa di động, làm chuyện gì cũng có chủ ý của riêng mình.
Dưới bục giảng đã truyền đến tiếng xì xào bàn tán của các bạn học. Tất nhiên Hạ Diễm biết vì sao giáo sư lại gọi cậu lên bảng, sắc mặt cậu tái nhợt nhìn về phía giáo sư, nhẹ giọng nói: “Em xin lỗi thầy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276939/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.