Hạ Diễm đã từng nghe Lưu đạo sĩ nói qua, khi còn sống oán khí càng nặng thì sau khi chết càng dễ biến thành lệ quỷ.
Những lệ quỷ này thường mang theo oán niệm bồi hồi ở nhân gian, không ngừng hại người để tiêu tan đi bớt oán khí của mình.
Giờ khắc này, hồn ma học trưởng kia đang bóp cổ Hạ Diễm, đẩy cậu ra ban công, hiển nhiên là muốn đẩy cậu vào chỗ chết.
Hạ Diễm và anh ta giằng co ở lan can ban công, hồn ma học trưởng nhe răng cười, muốn đẩy cậu xuống, ngón tay Hạ Diễm nắm chặt hàng rào đã trắng bệch, cậu nói: “Vị bạn học này, tôi đốt vàng mã cho anh, tôi sẽ đốt thật nhiều, anh buông tay ra đi!”
Hồn ma học trưởng kia chảy ra hai hàng huyết lệ, nói: “Tao không cần vàng mã, tao muốn tấm bằng nghiên cứu sinh!”
Hạ Diễm ho khan vài tiếng, vì hít thở không thông mà sắc mặt cậu càng thêm trắng, cậu nói: “Khụ khụ… Được rồi, tôi sẽ đốt tấm bằng nghiên cứu sinh cho anh, loại có mang theo con dấu! Anh buông tay ra đi, buông tay… Khụ khụ!”
Nhưng rõ ràng là Hạ Diễm không thể đàm phán với quỷ được, một giây sau, hồn ma học trưởng dùng sức đẩy cậu ra khỏi ban công.
Hạ Diễm mở to hai mắt, nhưng cảm giác không trọng lượng lại không xuất hiện như cậu tưởng tượng, cậu rơi vào một vòng tay lạnh như băng.
Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276937/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.