Mặt trăng tối nay không chỉ tròn, mà còn rất sáng, ánh trăng lạnh chiếu xuống ngọn núi, âm u không thể diễn tả bằng lời được.
“Đầu tiên, chuẩn bị một tờ giấy lớn hơn một chút, sau đó đảo ngược đĩa rồi miêu tả hình dáng cái đĩa trên giấy. Trên giấy có thể viết một số từ gợi ý, đơn giản nhất là ‘Đúng vậy’ và ‘không’, để thuận tiện cho Tiểu Điệp Tiên trả lời các câu hỏi. Nhậm Hiểu Bình nói, “Sau khi bắt đầu, chúng ta đem ngón tay đặt ở trên đĩa, nhắm mắt lại thầm niệm mời Tiểu Điệp Tiên hiển linh ở trong lòng, phân đoạn này nhất định phải thành kính nha.”
Tư Kiến Không không tin những thứ này, nhưng cậu ta và Hàn Tranh kèn cựa nhau quen rồi, vậy nên làm bộ nghiêm túc “Ừm” một tiếng, nói: “Vậy tôi có vấn đề gì cũng có thể hỏi à?”
“Ừm… Hẳn là đều có thể đi, chỉ cần đừng hỏi cái gì chọc cho Điệp Tiên tức giận là được. Nhậm Hiểu Bình nói, “Hơn nữa, sau khi nghi thức bắt đầu, chúng ta chỉ có thể mời Điệp Tiên đến, nhưng không thể đưa Điệp Tiên đi, vậy nên chỉ có thể chờ nó tự mình đi. ”
“Đã nghe rõ rồi chứ?” Hàn Tranh nói, “Vậy chúng ta bắt đầu đi.”
Trong lớp có bạn học còn đang uống rượu, tám người tìm một cái bàn cách xa đống lửa trại, đem bản vẽ đặt lên bàn.
Mọi người đứng một vòng quanh bàn, sau đó đều vươn tay phải ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-my-nhan-va-minh-chu-cuoi-truoc-yeu-sau/5276932/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.