Khi Tần Tri Niệm thức giấc thì chẳng biết Lương Thời Dư đã đi đâu, cậu ngơ ngác nhìn căn phòng quen thuộc rồi ngồi dậy, mông lập tức đau điếng, cậu đỏ mặt vén chăn xuống giường, hai chân bủn rủn đứng không vững, quần áo trên người đã được thay mới, tỏa ra mùi nước giặt thoang thoảng, có lẽ Lương Thời Dư đã thay cho cậu.
"Cậu dậy làm gì?"
Lương Thời Dư mở cửa đi tới ôm cậu, "Không ngủ nữa à?"
Tần Tri Niệm lắc đầu, vẻ mặt vẫn mờ mịt ngơ ngác, Lương Thời Dư véo má cậu một cái, "Sao thế? Đau hả?"
Tần Tri Niệm mở to mắt, cổ nóng ran nhưng vẫn không chịu nói thật, "Không đau, tớ muốn ăn."
"Biết rồi, tớ vừa mua bữa sáng về nè."
"Cậu mới ra ngoài mua à?"
"Ừ." Lương Thời Dư bế cậu lên, "Sợ cậu đói mà."
Lương Thời Dư để cậu ngồi trên đùi mình rồi đút từng muỗng cho cậu ăn, Tần Tri Niệm hệt như một chú mèo con ngoan ngoãn, híp mắt nghe lời há miệng ăn cơm, hai má phồng lên, "Mấy giờ rồi?"
"Làm gì?" Lương Thời Dư nhìn điện thoại rồi nói cho cậu biết giờ, sau đó lại hỏi, "Đừng nói cậu muốn đi làm nhé?"
"Đương nhiên rồi, không đi sẽ bị trừ lương đó!"
Lương Thời Dư không nói gì, cũng chẳng đút cậu ăn nữa, Tần Tri Niệm thấy vẻ mặt khác thường của anh thì liếm môi hỏi, "Lương Thời Dư, cậu giận à?"
"Không phải, Niệm Niệm, tớ trả nợ giùm cậu nhé, nếu cậu ngại thì sau này trả lại tớ, chúng ta tìm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/benh-cong-chua/3712948/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.