Taxi vừa dừng bánh trước hẻm, bà nội Duy mở cửa bước ra ngoài, bà ta đi một mạch vào trong hẻm, chẳng nói chẳng rằng với Duy. Vào đến nhà, cởi dép đi vào trong, ngửi thấy mùi đồ ăn bay trong phòng thì hừ lạnh.
Nhàn mỉm cười nhẹ nhàng khi trông thấy bà ta, nhắc nhở bà ta vào phòng tắm rửa tay sạch rồi ra ăn cơm. Cơm canh được bày soạn ra bàn, gồm ba món mặn, món rau và món canh. Nhàn xới cơm ra bát, đẩy cơm về phía bà nội. Bà ta đảo mắt nhìn xung quanh, hỏi.
"Thằng Phúc đâu?”
"Anh ấy ra ngoài từ sáng sớm rồi ạ.”
"Nó lại đi đánh bạc?”
"V-âng.”
"Mày có như thế nào thì nó mới ra ngoài đánh bạc, uống rượu chè để tìm kiếm niềm vui như vậy.” Bà nội Duy đè thấp giọng, không nhìn Nhàn mà nhìn miếng thịt trong bát cơm. Nghe thì có vẻ như một lời nói thông thường, nhưng cách bà ta nhấn nhá từng chữ lại mang đến sự giáo huấn, uy hiếp con dâu.
Nhàn chỉ biết ngậm đắng nuốt cay, rũ mắt nhìn trên bàn. Đạt được ý nguyện trong lòng, bà ta cười khẩy, đảo tròng mắt nhìn sang vị trí bên cạnh Nhàn. Càng nhìn cậu, bà càng thấy không thuận mắt.
"Học đến lớp 9 rồi thì nghỉ học về nhà phụ mẹ chứ nhỉ? Học gì cho lắm, biết chữ, biết cộng trừ nhân chia là được rồi.”
Cảnh Duy dừng động tác gắp đậu cô ve, khóe môi cong lên, cười lạnh một tiếng.
"Năm nay, cháu lên lớp 10 rồi.”
“Ôi! Vậy thì càng phải nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ben-trai-co-cau/3504870/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.