Một buổi sớm mai thật đẹp, nơi đây thật sự xinh đẹp hơn nước Mỹ rất nhiều. Bầu trời xanh biếc lúc bình minh. Từng giọt sương ướt mềm đọng lại trên cỏ lá như những viên kim cương đang toả sáng lấp lánh đính trên cây. Giọng của những chú chim líu lo chào ngày mới. Những người hầu tấp nập chuẩn bị cho bữa sáng của Hoàng gia và những lính canh đã đứng trang nghiêm từ khi trời hừng sáng. Từng khung cảnh thường nhật thật mới mẻ khiến cho tôi cũng dần cảm thấy thích nơi này.
Sống ở đây tôi không cần phải làm gì ngoài việc hưởng thụ, mọi thứ đều được người hầu làm hết. Có một lần họ làm vỡ đồ, tất cả bọn quỳ xuống và khúm núm sợ hãi vô cùng, cứ như thể tôi sẽ xử tử họ ngay lập tức chỉ vì một chiếc bình cổ vậy. Tất nhiên là không, tôi chỉ bảo họ dọn dẹp thôi. Một chiếc bình không là gì so với 16 mạng người. Và từ đó họ bắt đầu đồn thổi những thứ kì lạ về tôi như:
"Công chúa điện hạ thay đổi rồi, cô ấy nhẹ nhàng và nhân từ hơn rất nhiều."
"Nhưng dạo này cô ấy không đến thao trường nữa nhỉ? Chẳng lẽ Anh hùng của Đế quốc muốn trở thành Quý cô ư??"
"Có khi nào do hôn mê lâu quá mà Công tước lại quên mất mình là ai không?..."
Tha mạng cho họ vì một chiếc bình là nhân từ ư?? Tôi thiết nghĩ đó phải là việc nên làm vì chuẩn mực đạo đức xã hội chứ. Và đến thao trường để làm gì? Một Công chúa cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ben-kia-the-gioi-parallel-world/2995159/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.