Vào một buổi chiều tà, mặt trời đang dần buông xuống, bầu trời là một tông vàng cam tuyệt đẹp. Dĩ Ái bước đi trên đường, cô bắt đầu quay về nhà sau khi tan làm, cô ôm Điềm Điềm trong lòng, có cảm giác như cô là một người mẹ cần cù của một dân tộc ít người nào đó, luôn vác theo đứa con của mình trên lưng để làm nương rẫy.
Có lẽ đây cũng là một điều đáng ngưỡng mộ vì cô là một cô gái vô cùng mạnh mẽ, có thể làm rất cả chỉ vì điều đó tốt cho con của mình, cô liều mạng cũng chỉ vì muốn Điềm Điềm có một cuộc sống tốt hơn.
Nhưng để được có ngày hôm nay cô đã phải trải qua rất nhiều chuyện, đánh đổi rất nhiều. Hơn nữa đối với một cô gái như cô, một thân một mình nuôi con nhỏ là một việc vô cùng khó khăn, đã vậy còn phải lẫn trốn, sợ một ngày nào đó sẽ có người phát hiện ra cô, cướp đi "sinh mệnh" của cô.
Sự thấp thỏm, lo lắng này, chỉ có cô mới hiểu được, cũng chỉ có cô cảm nhận được nó, bởi vì cô sẽ không bao giờ nói ra cho người khác biết, cũng không muốn mọi người, đồng nghiệp của cô nhìn cô bằng một ánh mắt thương hại kì lạ. Cô cảm thật sự cảm thấy không thoải mái khi phơi bày những vết sẹo xấu xí kia ra ánh sáng.
Dĩ Ái chỉ biết trốn chạy, chờ màn đêm đến sau đó thỉnh thoảng lại thầm khóc một mình, rồi lại tự mình an ủi ban thân.
Cô luôn cố gắng mỉm cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ben-bo-vuc-tham/3309514/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.