Đêm đó Kỷ Nguyễn mất ngủ.
Cậu vẫn tưởng rằng bản thân đã chấp nhận mình có khiếm khuyết về thính giác, có nhiều lúc còn tháo ốc tai xuống để hưởng thụ cảm giác yên tĩnh.
Nhưng khi việc này trở nên bị động lại có chút hoảng loạn.
Tai phải của cậu không có bộ xử lý âm thanh sẽ hoàn toàn không nghe được gì, bên tai trái vẫn nghe được một chút, nhưng âm thanh buổi đêm khi nghe vào tai xào xạc như tiếng thì thầm của ai đó, làm Kỷ Nguyễn phiền đến không ngủ được.
Rõ ràng trước kia khi đi ngủ cậu không dùng ốc tai cũng vẫn ngủ như bình thường, Kỷ Nguyễn không hiểu, vì cái gì không có nó cậu liền cảm thấy bất an như vậy.
Có lẽ đối với những người khiếm thính, dùng thiết bị trợ thính đã trở thành vật gây nghiện. Khi đã có cơ hội được nghe thấy thì không ai muốn quay lại làm người điếc nữa.
Ngày hôm sau Kỷ Nguyễn thức dậy rất sớm, lúc rửa mặt nhìn thấy đôi mắt thâm quầng trong gương, thật là không có một chút tinh thần nào cả.
Qua một đêm, vết thương hôm qua do bị mèo xô ngã đã thành một vết bầm tím trên xương quai xanh, phía sau lưng cũng thấy hơi nhói đau, nhưng cậu không thấy được gì, có lẽ cũng bị bầm rồi.
Kỷ Nguyễn thở dài trong lòng, quần áo của cậu không nhiều lắm, tìm nửa ngày mới tim thấy một cái áo thun cổ tròn để thay, miễn cưỡng che được vết thương trên xương quai xanh.
Có thể là do thể chất của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-thu-khiem-thinh-quyet-dinh-buong-xuoi-bong-duoc-yeu-thuong/2710944/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.