Chu Hành Tuấn hiếm lắm mới nói với tone giọng nhẹ nhàng như vậy.
Tô Minh Hi chạy như bay lên lầu, cậu thề đây có lẽ là ngày cậu giận nhất từ khi sinh ra.
Tô Minh Hi đi vào phòng ngủ, hừ lạnh nhìn giường kingsize, xoay người về phía tủ quần áo.
Cậu kéo cửa bên phải ra, chỉ biết thán phục không hổ là robot Chu, quần áo giày dép sắp xếp không khác gì chính anh ta, không có cảm xúc.
Quần áo sắp xếp gọn gàng có quy luật dựa trên chất liệu và tình huống sử dụng, nếu Chu Hành Tuấn lỡ có phá sản thì có thể đổ nghề thành livestreamer dọn dẹp, chắc chắn sẽ hút view.
Giữa cái giá treo nhỏ nhất, quả nhiên có hàng tá bộ đồ ngủ.
Tô Minh Hi lần lượt sờ qua vạt áo từng bộ, chọn một bộ màu vàng nhạt.
Quần áo ngủ của Chu Hành Tuấn cũng sắp xếp rất quy củ, Tô Minh Hi không hiểu nổi anh chia kiểu gì, màu sắc cũng chỉ có vài màu.
Tô Minh Hi đi vào nhà tắm, cậu không mang đồ của mình nên đành dùng ké đồ của Chu Hành Tuấn.
Cậu cẩn thận nghiên cứu đồ trên kệ kim loại.
Chu Hành Tuấn dùng chung nhãn hiệu với Tô Minh Hi, chỉ khác mùi hương. Chu Hành Tuấn dùng mùi hương nguyên bản, cậu dùng mùi trà xanh, bạn bè thường trêu cậu dùng sữa tắm mùi trà kết hợp với pheromone mùi sữa, chẳng khác nào cốc trà sữa biết đi.
Tắm xong, Tô Minh Hi bỏ đồ vào sọt, mặc đồ ngủ của Chu Hành Tuấn vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-meo-omega-co-y-xau-gi-dau/3484631/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.