Tiểu A Hồ quả thực rất quấn quýt với Đoạn Vân Thâm. Ngoài cái cảm giác thân thiết bẩm sinh do mối quan hệ huyết thống còn là do tính cách của Đoạn Vân Thâm. Dù sao thì Đoạn Vân Thâm là người dễ tính thích kiểu sống an nhàn, mọi chuyện đều không quá khắt khe, lại còn có thể dẫn tiểu A Hồ đi khắp thế giới phá phách. Một người như vậy đương nhiên sẽ được trẻ con yêu thích.
Khi chừng hai ba tuổi, tiểu A Hồ ngày nào cũng chạy theo chân Đoạn Vân Thâm. Chạy mệt thì đưa tay ra đòi bế. Lỡ mà gặp phải lúc Đoạn Vân Thâm cố ý trêu chọc nói "Không bế đâu", nhóc con liền ôm lấy chân Đoạn Vân Thâm, treo mình lên đó, thật sự là một "vật trang trí" to lớn dính chặt trên chân.
Dù sao cũng là con ruột, thấy tiểu A Hồ quấn mình như vậy Đoạn Vân Thâm đương nhiên rất vui, cũng sẵn lòng mang theo cục cưng bé nhỏ này chạy từ Đông sang Tây. Thỉnh thoảng Đoạn Vân Thâm còn lén lút dẫn con ra khỏi cung đi chơi một chuyến, cho đứa bé quậy đủ kiểu. Nói đến Cảnh Dục, ngay cả khi đã trưởng thành, tính tình cậu bé vẫn còn giữ lại vài phần nghịch ngợm không đứng đắn, đây đều là do ông bố ruột Đoạn Vân Thâm đầu độc mà ra.
Nếu Cảnh Thước gặp phải lúc chính sự không quá bận rộn, ngẫu nhiên cũng có thể cùng Đoạn Vân Thâm và con ra khỏi cung. Chỉ có điều, trọng lượng của hai chữ "Thiên tử" đặt ở đó, lúc nào cũng cần phải điềm đạm, đoan trang, nên việc ba người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261450/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.