Việc cứu viện từ Vũ Thành đến quá muộn. Vì khu vực ngoại ô của Vũ Thành hoàn toàn không nhận được tin cầu cứu từ Thập Thất.
Thập Thất và tiểu A Hồ đã biến mất trên đoạn đường từ Hoang Khâu về Vũ Thành. Không ai biết hai nhóc này đã đi đâu, liệu không may bị sói tha đi hay bị người khác truy đuổi trên đường.
Sở dĩ có người có thể đến chi viện cho Cảnh Thước là nhờ Trác Nhược Dương đã tự mình nhận thấy có chuyện bất ổn.
Cảnh Thước dẫn theo một đội nhỏ nhập vào quân Nam Du để làm nhiệm vụ. Tuy nhiên, những người khác phụ trách việc tiếp tế lương thảo và đánh lạc hướng vị tiểu quốc sư đã trở về Vũ Thành an toàn từ mấy canh giờ trước nhưng Trác Nhược Dương vẫn chưa thấy tin tức Cảnh Thước trở về.
Sau một thời gian dài chờ đợi, Trác Nhược Dương đoán rằng Cảnh Thước và những người khác có thể đã gặp chuyện trong quân Nam Du. Vì thế lập tức chuẩn bị đi cứu viện.
Thế nhưng khi việc tập hợp người mới tiến hành được một nửa, phe của Vương Thụy Trọng lại đột ngột nhảy ra tìm cách ngăn cản nhiều lần. Trác Nhược Dương đang nóng lòng nên tất nhiên có xung đột với những người cản đường. Trong lúc xô xát, người của Vương Thụy Trọng đã lỡ lời, nhắc đến những câu như " Lệnh Thiên tử, bạo quân đáng bị trừng trị".
Trác Nhược Dương như bừng tỉnh, lúc này mới hiểu ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn lập tức vừa tập hợp người, vừa cố gắng mạnh mẽ xông ra khỏi thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261443/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.