Ngay lúc đó Đoạn Vân Thâm có hai lựa chọn:
Chạy ngay lập tức: Rời khỏi tầm mắt của Cảnh Thước. Nếu làm vậy, dù Cảnh Thước có muốn nổi giận cũng không thể, chỉ cần chờ Cảnh Thước nguôi giận rồi quay lại dỗ sau.
Nhào tới hôn ngay: Lao tới ôm lấy Cảnh Thước và hôn không dứt, khiến hắn không kịp nghĩ xem vừa nãy đã nhìn thấy gì.
Nhưng phương án nào sẽ giúp mình giữ được mạng?
Cảnh Thước đứng im không nói gì, thong thả nhìn ái phi của mình. Hắn muốn xem, liệu Đoạn Vân Thâm còn có thể mang đến bất ngờ gì nữa.
Khi Đoạn Vân Thâm làm rơi đĩa đậu, Hạng Nhất Việt và hai cậu bé đã nhìn sang vì tiếng vỡ khá to. Vì thế họ cũng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Đoạn Vân Thâm hoảng loạn đỡ lấy bụng.
Cả sân bỗng trở nên yên lặng. Mọi người nhìn nhau rồi lại nhìn Đoạn Vân Thâm.
Sau một lúc im lặng Thập Thất là người đầu tiên cảm thấy sốt ruột. Trực giác mách bảo cậu nhóc rằng nơi này rất nguy hiểm không nên ở lại lâu. Thế là lén lút kéo áo Hạng Nhất Việt
Hạng Nhất Việt khó hiểu nhìn Thập Thất.
Thập Thất dùng khẩu hình nói: "Hạng tiên sinh, chúng ta đi thôi."
Hạng Nhất Việt bỗng nhận ra: "Đúng thế! Ý kiến hay đấy! Tốt hơn là nên chuồn trước khi trở thành cá trong chậu!"
Thế là Hạng Nhất Việt cùng Thập Thất quay lưng đi thẳng ra ngoài. Đoạn Vân Thâm nghe thấy tiếng động, bên ngoài thì bình tĩnh nhưng trong lòng lại muốn giơ tay giữ họ lại.
Cậu thầm van nài: "Làm ơn! Mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261433/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.