Cảnh Thước: "Khoảng cách an toàn?"
Đoạn Vân Thâm: "Ta sợ lúc diễn chung lỡ 'phi' trúng huynh."
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Ta sợ ngay cả cái mạng chó của mình cũng không giữ được ấy chứ!"
"Ôi mẹ ơi, cái thế giới này đáng sợ quá đi!"
"Ai mà ngờ được hồ ly to xác này lại có cái sở thích đó chứ? Hóa ra trước kia ngươi vẫn luôn kìm nén bản năng à?"
"Đại hồ ly, ngươi làm ta khó xử quá!"
Đoạn Vân Thâm buồn bực.
Dù sao thì dạo gần đây hồ ly này vẫn hiền lành, ngoan ngoãn đáng yêu. Vậy mà hôm nay đột nhiên lại nhắc tới lồng vàng rồi lại còn khen dây trói đẹp khiến mình suýt nữa nghi ngờ hắn có phải đã biến chất rồi không?!
Cứu mạng! Hồ ly nhà ta không thể b**n th** như thế được!
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm lùi hai bước rồi lại lùi thêm hai bước nữa, ánh mắt kinh ngạc không giấu được, tràn đầy vẻ "Không ngờ ngươi lại là loại hồ ly này?". Đôi mắt của cậu quả thực rất biểu cảm.
Đoạn Vân Thâm tính toán khoảng cách an toàn, cảm thấy không đủ. Mà cũng không thể đủ được, hai người đang ở chung một phòng, không có ai khác lại còn có quan hệ hợp pháp. Cách duy nhất để giải quyết mối lo ngại này có lẽ là Đoạn Vân Thâm phải chạy ra khỏi phòng này và không quay đầu lại. Nhưng rõ ràng là không đến mức đó, hồ ly vẫn là một hồ ly tốt.
Cảnh Thước: "Đã điều chỉnh khoảng cách ổn chưa?"
Đoạn Vân Thâm nhìn khoảng cách: "Ừm."
Tạm ổn.
Cảnh Thước thản nhiên tiến lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261428/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.