Ý đồ của Cảnh Thước rất rõ ràng, hắn muốn dùng cánh tay của Đoàn Vân Thâm làm gối người.
Đoàn Vân Thâm bị mắc kẹt ở đầu giường như một cây cọc gỗ, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Mặc dù trước đó hai người đã ngủ với nhau, nhưng khi nghe mỹ nhân bạo quân đưa ra yêu cầu như vậy, chung quy vẫn cảm thấy có chút ái muội.
Cố tình Cảnh Thước nói một cách quang minh chính đại giống như một đứa trẻ kiêu ngạo lại ngây thơ, không hề suy nghĩ quá nhiều khi nói, chỉ đưa ra yêu cầu của mình.
Gối đầu quá cứng cho nên muốn trưng dụng cánh tay của ái phi - chỉ vậy thôi.
Cảnh Thước nhìn thấy Đoàn Vân Thâm ngơ ngác đứng ở nơi đó, thờ ơ nói: "Hay là ái phi muốn ta gọi người vào bây giờ, tháo cánh tay của ái phi xuống để làm gối cho trẫm?"
Đoàn Vân Thâm: ...
Được rồi, ngươi ác.
...Ngươi gọi người vào được thì sai người ta lấy cho cái gối mềm hơn khó lắm à? Đừng có đòi chém cánh tay ta chứ?!
Hãy làm một con người đi!!!
Đoàn Vân Thâm một bên oán thầm một bên đá giày ra, leo lên giường nhỏ.
Cậu không chui vào chăn vì trước đó đã dùng nó để "cuộn" hắn lại. Thế là cậu tìm một chỗ nằm cạnh cái chăn, sau đó lôi chiếc gối ban đầu ra, đặt tay vào đó.
Bạo quân gối lên cánh tay cậu ngửa mặt ngủ, nhắm mắt lại.
Đoàn Vân Thâm cũng không ngủ được, chỉ có thể nhìn nghiêng khuôn mặt của hắn, không khỏi thở dài, lông mi của người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261370/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.