Cùng lúc đó, bên ngoài cung thành, tại Túy Hoan Lâu.
Nơi đây tràn ngập vẻ xuân sắc, tiếng cười nói líu lo của các cô nương, những khúc nhạc uyển chuyển quyến rũ, các cô nương xinh đẹp động lòng người.
Trên hành lang phòng phía đông, có một nam tử đeo mặt nạ gỗ mun đang đứng. Hắn đứng thẳng tắp, ôm một thanh kiếm, đứng ở cửa phòng, những cô nương đi ngang qua đều phải ngoái nhìn thêm hai lần.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra một khe nhỏ từ bên trong, một cô nương xinh xắn che môi cười khẽ nói: "Quạ Đen tiên sinh, Hạ nhị công tử gọi ngài."
Quạ Đen lạnh lùng gật đầu, sau đó đi theo cô nương vào phòng.
Hạ Giác có hai cô nương hầu rượu hai bên, đối diện còn có một cô nương ôm đàn tỳ bà, hát những khúc ca uyển chuyển quyến rũ. Nhìn thấy Quạ Đen đi vào, Hạ Giác vẫy tay về phía Quạ Đen: "Lại đây chỗ này."
Quạ Đen: "..."
Quạ Đen như không có mắt, đi thẳng đến bên phải Hạ Giác, nhấc cô nương hầu rượu sang một bên, rồi tự mình ngồi xuống bên phải Hạ Giác. Việc đầu tiên sau khi ngồi xuống là chặn chén rượu mà cô nương bên trái định dâng cho Hạ Giác, giật lấy chén rượu rồi đặt mạnh xuống bàn, rượu đổ ra ngoài.
Nếu không biết, có lẽ người ta sẽ còn tưởng Quạ Đen đang tức giận.
Cô nương bên trái cảm thấy khó chịu, đang định làm nũng với Hạ Giác, thì đột nhiên cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt, rồi trực tiếp ngã vào lòng Hạ Giác.
Hạ Giác cười nói: "Cô nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261368/chuong-14-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.