Thái y đã xử lý và băng bó cho tay Đoạn Vân Thâm. Nhưng khi Cảnh Thước hỏi liệu vết thương này có để lại di chứng hay bất tiện gì không, vị thái y kia run rẩy một lúc rồi quỳ sụp xuống trước mặt Cảnh Thước.
Lúc này, Đoạn Vân Thâm đã ngừng khóc, ngồi trên long sàng giơ hai bàn tay được băng bó trắng toát như "tay mèo", nhìn vị thái y kia quỳ sụp xuống, lòng cậu lập tức lạnh đi một nửa.
Tay của cậu ...
Bàn tay cauycó thể ăn cơm, có thể viết chữ mà!
Sắc mặt tên bạo quân âm trầm, nhưng giọng điệu lại không lạnh không nhạt: "Trẫm hiện tại tâm trạng không được tốt lắm, đại nhân cần phải cân nhắc xem những lời tiếp theo mình muốn nói, trẫm có thích nghe hay không."
"Bệ hạ thứ tội, vết thương của Vân phi nương nương quá đặc biệt, vi thần thật sự khó lòng đảm bảo..."
"Ồ?" Cảnh Thước nói chậm rãi, một câu hỏi ngược nhẹ nhàng thôi cũng khiến vị thái y kia lập tức im bặt.
Cảnh Thước: "Vậy thì thế này đi, trẫm là người nhân từ, nếu ngón tay của ái phi trẫm tổn thương một ngón, trẫm sẽ lấy một bàn tay của ái khanh. Tay ái khanh không đủ, thì kéo đồng liêu trong Thái Y Viện đến bù vào. Nếu ngón tay của ái phi đều bị phế bỏ, Thái Y Viện trên dưới đều chuẩn bị từ nay về sau chỉ còn lại một tay đi, đại nhân thấy thế nào?"
Đoạn Vân Thâm thầm nuốt nước miếng. Nhân từ ở chỗ nào vậy?
Thái y hoảng loạn cầu xin: "Bệ hạ không thể!! Không thể được bệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/5261360/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.