Châu Khinh Vân đưa các con vào trong phòng nghỉ ngơi để đợi chồng mình xong việc sẽ trở lại. Bởi vì ban nãy cận vệ đã nói với cô rằng có lẽ Tổng tham mưu trưởng sẽ trở lại khá muộn nên sắp xếp phòng để ba người có thể nghỉ ngơi trong lúc chờ đợi.
Phòng chờ này vốn là phòng nghỉ ngơi của chồng cô, bình thường được dọn dẹp rất sạch sẽ. Tác phong của quân đội cô cũng đã quen, chồng cô không mang theo nhiều đồ đạc. Tất cả đều là đồ thật sự cần thiết mới xuất hiện ở đây.
Cận vệ vừa rời đi một lúc đã quay trở lại. Cậu nghiêm chỉnh gõ cửa báo cáo:
"Phu nhân, tôi mang trà và bánh ngọt tới để cô có thể lót dạ".
"Cậu vào đi!" Châu Khinh Vân đứng dậy chỉnh lại áo để cậu cận vệ đi vào. Cận vệ tay chân rất nhanh nhẹ bưng trà và bánh đặt lên bàn rồi ân cần hỏi lại.
"Nếu phu nhân còn thiếu gì cứ gọi tôi".
"Được rồi! Làm phiền cậu rồi!"
"Không có gì, là trách nhiệm. Nếu như không còn chuyện gì tôi xin phép ra ngoài truớc".
Cận vệ cúi người chào rồi rời đi, lúc ra còn không quên đóng cửa lại.
Châu Khinh Vân định gọi Lưu Nghiêu Vũ và Nam Cung Minh Dạ ăn thêm chút bánh ngọt nhưng hai đứa ban nãy còn háo hức giờ đã ngủ thiếp đi trên ghế dài. Cô tiến đến nhìn hai cậu con trai hoà thuận nằm kề mà nhau ngủ mà mỉm cười ngồi xuống.
Cô khẽ xoa đầu hai con rồi tựa đầu vào ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-em-tu-noi-toi-le-duong/2976843/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.