Lưu Nghiêu Vũ cẩn thận từng chút một đón lấy em gái từ tay của y tá. Em gái cậu rất ngoan, ban nãy còn khóc ầm ĩ mà giờ yên lặng, đôi mắt nhắm lại không gây ồn ào vô cùng ngoan.
Nam Cung Minh Dạ tiến lại gần hơn để nhìn em gái, cậu chị dám nhìn mà không dám chạm vào em gái vì sợ sẽ làm em tổn thương.
Y tá ở bên cạnh thấy cả hai cậu đều đã nhìn em gái xong thì đón em gái lại đưa vào phòng chăm sóc.
Ít phút sau đó mẹ cậu ngay lập tức được đẩy ra tới phòng chăm sóc. Lưu Nghiêu Vũ và Nam Cung Minh Dạ bám theo vào bên trong phòng chăm sóc nhìn Châu Khinh Vân không rời.
Hai cậu nhóc nắm lấy tay của mẹ không buông, thấy mẹ mình vật vã, bị cơn đau hành hạ tới kiệt sức hai cậu thật sự rất sợ.
Cứ như vậy cả đêm đó hai cậu đều đứng bên giường của mẹ, mệt quá thì ngủ gục ngay cạnh bên.
Lưu Quân thấy hai con mệt mỏi nằm gục bên vợ bèn bế chúng tới chỗ ghế dài nằm ngủ. Lấy chăn đắp lên người con trai, thấy con trai ngủ ngon lành ông mới yên tâm.
Lưu Quân nhẹ nhàng đi ra ngoài rồi đóng cửa lại sợ bản thân sẽ khiến ba người trong phòng tỉnh lại. Ông đi tới phòng chăm sóc gặp y tá trực bế con gái trở về.
Tiểu bảo bối lần này của ông không giống với Lưu Nghiêu Vũ mới sinh ra lần đầu. Lưu Quân đứng bên ngoài nhìn con gái trong phòng kính mắt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-em-tu-noi-toi-le-duong/2976839/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.