Buổi đêm ở thành phố A rất mát mẻ, bóng đêm bao trùm hết mọi ngõ ngách của thành phố.
Khác xa với khung cảnh nhộn nhịp phồn hoa bên ngoài biệt thự của Nam Cung Minh Dạ lại có vẻ yên tĩnh đến tuyệt đối. Hầu hết các hoạt động đều không diễn ra.
Lưu Ly ngồi thu mình lại trên ban công tầng thượng, gương mặt cô có chút mơ hồ.
Gió đêm thổi qua gương mặt cô lộ ra sự bi thương, gió cuốn theo làn tóc dài của cô bay theo chiều gió. Đôi vai gầy của Lưu Ly khẽ run lên.
Nam Cung Minh Dạ lấy một chiếc khăn choàng mỏng cẩn thận khóc lên vai cho cô. Cô ngước khuôn mặt đã ửng đỏ lên nhìn anh có chút hi vọng như mong đợi điều gì đó nhưng rồi lại buồn bã thất vọng mà cúi mặt xuống.
Lưu Ly vươn tay ra muốn lấy chai rượu để trên bàn nhưng bị Nam Cung Minh Dạ cản lại. Anh đưa tay tước lấy trai rượu đang nằm trong tay của Lưu Ly. Cô loạng choạng muốn giành lại, níu lấy áo anh năn nỉ.
“Anh… Anh đưa nó cho em đi”.
Nam Cung Minh Dạ đưa trai rượu lên cao khỏi tầm với của Lưu Ly nói “Em đã uống nhiều rồi! Đừng uống nữa…”
“Anh trả lại cho em… em chưa có say” Lưu Ly bắt đầu làm loạn, thấy không thể đòi ại cô với lấy ly rượu còn sót lại trên bàn muốn uống nhưng cũng bị Nam Cung Minh Dạ nhanh hơn một bước nhấc ly rượu uống một hơi hết.
Nhìn em gái tìm đến rượu để giải sầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-em-tu-noi-toi-le-duong/2976800/chuong-27.html