Lưu Ly cô cảm thấy thật khó thở, tại sao tim cô lại nhói đau mặc dù biết rõ ràng chuyện này là tình cảm một phía từ nơi anh. Lưu Ly lần đầu tiên để ý tới cảm xúc của mình, trên này gió to như vậy mà cô lại đang đỏ mặt.
Nam Cung Minh Dạ thì thầm vào một bên tai của Lưu Ly, hơi thở của anh nóng bỏng khiến tai cô nóng rực.
“Em không cần phải làm gì hết, tình cảm là của riêng anh, anh sẽ tự mình cắt đứt nó. Làm phiền đến em rồi!” Nam Cung Minh Dạ nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của Lưu Ly đẩy cô ra trước mặt mình, anh cười một cái nhưng đầy đau khổ.
Lưu Ly đứng trước mặt anh cả thân hình phút chốc run lên, anh như vậy mà lại sắp rơi lệ trước mặt cô. Giờ phút này sao cô lại đau tới như vậy, sao cô lại muốn ôm lấy anh như vậy.
Nam Cung Minh Dạ lặng lẽ buông tay cô ra “Em về nhà cẩn thận”
“Anh định đi đâu nữa chứ!” Lưu Ly hét lên khi thấy Nam Cung Minh Dạ xoay người lời đi. Tiếng của cô hòa với teengs gió như đang đấu tranh xé lấy tâm can của cô. Hai hàng nước mắt của Lưu Ly cứ như vậy tự động lăn xuống. Cô muốn anh thừa nhận tình cảm của mình rồi cuối cùng cô cho anh được gì chứ. Lưu Ly ghét bản thân mình trở thành người xát thêm muối vào vết thương của anh.
Lưu Ly không biết cô đang lo sợ điều gì ở tình yêu của anh. Từ nhỏ tới khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-em-tu-noi-toi-le-duong/2976735/chuong-60.html