" tại sao anh lại cứu tôi? " Diệu Ngọc khó hiểu nhìn Đình Phương nói, đáng lẽ ra giữa cô và hắn cũng không hề quen biết tại sao anh lại cứu một người xa lạ như cô đây
" không biết, có lẽ là bởi vì hoàn cảnh cô rất giống tôi chăng? " Đình Phương lạnh nhạt thay đổi hướng ngồi đối diện với Diệu Ngọc
Hắn cũng không hiểu tại sao mình lại cứu cô, trực giác nói cho hắn biết cô gái này rất quen thuộc dường như đã thấy ở đâu đó nhưng lại không thể nhớ ra được là đã gặp ở đâu đó
"" cùng hoàn cảnh sao? "" Diệu Ngọc khó hiểu nhìn hắn
Đình Phương không trả lời chỉ nhàn nhạt cười nụ cười cô đơn mà lãnh đạm
Hai người cứ ngồi như vậy Diệu Ngọc không tiếp tục thắc mắc Đình Phương cũng không trả lời chỉ ngồi lẳng lặng ở đó, hai con người mỗi người đều có ý nghĩ riêng của mình
Diệu Ngọc ngồi tự diễu có phải là cô trước đây đã làm quá nhiều việc ác cho nên ông trời mới trừng phạt cô hay không, bây giờ nàng muốn nói rằng cô đã hối hận rồi thực sự hối hận
--------------------------------
Trong biệt thư lớn nhà họ Lưu, một cô gái đang mặc chiếc đầm màu trắng tinh xảo đang ngồi trên chiếc xích lu lớn đủ để cho năm sáu người ngồi lên, du đi đu lại bộ dạng chán nản mà người này lại chính là Vy Vy hiện tại đang qua đây chơi
Vì hôm nay Bắc Nghiêm có việc bận cho nên Vy Vy mới qua bên này ở với thím Trương cũng tiện thể báo cho bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-con-cua-tong-giam-doc-phuc-hac/553697/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.