“Thật sự không có?” Bé con bĩu môi không hề đồng tình với câu trả lời của anh trai. Bé con nheo mắt nhìn anh trai giống muốn ép Yến Tây nói ra sự thật, kiểu tính cách này có chút giống Kiều Phong Khang.
“… Hôm nay cô ấy nói rằng cô ấy sẽ không chơi với con nữa”
– Yến Tây thở dài, gương mặt lộ ra sự buồn bã.
“Sao lại như vậy”
– Du Ánh Tuyết lo lắng hỏi.
“Bởi vì có rất nhiều cô gái muốn chơi với con, cô ấy không thích những cô gái khác chơi với con”
– Yến Tây thực sự thấy khó chịu, rất nghiêm túc hỏi mẹ – “Con có cái gì tốt mà nhiều người lại cứ quấy lấy con thế, không thích chút nào.” Khóe môi Du Ánh Tuyết khế giật giật, rõ ràng là con trai cô được lợi còn nói như mình thành người bị hại.
Con trai cô hỏi nó có gì tốt, cô phải trả lời sao đây? Khuôn mặt đẹp trai thừa hưởng từ cha, từ nhỏ đã bộc lộ khí chất hơn người, mang trên mình danh hiệu người thừa kế của nhà họ Kiều, còn chỗ nào không tốt nữa không?
Du Ánh Tuyết an ủi hai đứa trẻ giúp chúng làm lành với nhau.
Đến tối, anh trở về, cô nằm trong vòng tay anh, bắt đầu kể về trái tim vừa tan vỡ của mình.
“Anh chuyện Tiểu Yến Tây đang yêu đương không? Chuyện này là thật đó, em đang nghĩ chúng ta phải làm Sao, có nên nhúng tay vào nhanh chóng ngăn chặn?” Kiều Phong Khang an ủi vỗ vỗ lưng c6: “Em cứ kệ nó đi biết đâu nó cùng người ta quan hệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/be-con-chu-khong-the-cho/1243576/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.