Lần này Tống Nhược An bình an trở về, Đàm Tôn Diễn anh tự hứa với lòng sẽ bảo bọc cho cô thật tốt, sẽ cố gắng bù đắp và làm vơi bớt đi tất cả sự khổ hạnh trong cô.
Trong lúc đợi Tống Nhược An tỉnh, Đàm Tôn Diễn luôn túc trực bên cô chưa từng phút giây nào rời đi, anh lặng lẽ ngồi nhìn khuôn mặt tiều tụy của Tống Nhược An, lâu lâu lại thấm nhẹ chút nước lên đôi môi khô khốc để giữ ẩm.
Sau khi biết được mọi chuyện ở chỗ của Trần Tinh Vũ, Đàm Tôn Diễn cũng liền cho người đi điều tra thực hư về chuyện năm đó, kể cả cuộc sống từ nhỏ của Tống Nhược An.
Ngồi bên giường bệnh đọc từng nét chữ mà lòng quặn đau như thắt, lại còn nhìn những hình ảnh bi thương mà lòng cồn cào đầy bất bình, nước mắt sinh lý cứ như thế tuông ra như thác đổ, lòng không thể nào kiểm soát nổi, nhưng rồi suy cho cùng đây cũng chỉ là những thứ đã qua, Đàm Tôn Diễn chỉ có thể nhìn trên mặt giấy, nhìn qua mặt ảnh.
Đặt sấp tài liệu xuống bàn, Đàm Tôn Diễn không cách nào giữ nổi bình tĩnh mà đọc tiếp, sấp tài liệu này quá dày, chỉ mới vài ba trang đầu Đàm Tôn Diễn đã không nhịn được lòng rồi, Đàm Tôn Diễn anh thú nhận không đủ can đảm để tiếp tục xem.
Lại ngồi nhìn Tống Nhược An, Đàm Tôn Diễn vươn tay chỉnh chỉnh lại mái tóc có phần hơi rối của cô, bàn tay trong vô thức sờ lấy khuôn mặt của Tống Nhược An, đến bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-tinh-the-than/3717500/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.