Chuyển ngữ: Sunshine Team
Khuôn mặt khủng bố của tôi không phải do trời sinh và tôi cũng không bị câm bẩm sinh. Trận hỏa hoạn ba năm trước đã cướp đi tất cả của tôi – dung mạo, dây thanh quản và cả đứa em gái song sinh.
Cũng từ đó, Diệp Khâm hận tôi thấu xương.
Ba năm trôi qua quá vắng lặng nên tôi có cảm giác khoảng thời gian đó rất dài, rất dài. Tôi góp nhặt từng chút trí nhớ của mình lại, cuối cùng cũng hoàn chỉnh. Khi đó nhà họ Kiều là một gia đình giàu có nhưng rất vui vẻ, họ còn có một cặp chị em song sinh dáng dấp giống hệt nhau, tính cách thì một đứa đáng yêu, hay nhõng nhẽo, một đứa lại chỉ thích yên tĩnh, rất khó để người ta có thể nhầm lẫn. Tôi thân là chị nhưng chưa từng có dáng vẻ của một người chị. Nghe nói hồi nhỏ, lúc em gái đang ngủ thì tôi lại thường xuyên khóc nháo không thôi. Nhưng lần đầu tiên Diệp Khâm theo ba mẹ sang thăm hỏi nhà tôi, khi đó đột nhiên tôi an tĩnh lại mở to mắt nhìn anh, sau đó ngô nghê duỗi tay cầm, nghịch tay anh.
Từ đó về sau, chẳng biết từ lúc nào mà anh lại có thêm một cái đuôi.
Lúc còn bé, Diệp Khâm trầm tĩnh hơn đám bạn cùng tuổi nhiều, luôn không quen nhìn đứa lúc nào cũng thích nhảy nhót như tôi. Anh đi ngồi có tướng, chữ viết cũng ngay ngắn thẳng tắp, nói chuyện mạch lạc rõ ràng, từng hành động đều theo chuẩn mực nhất định. Chuyện này từ lúc tôi hai tuổi đến lúc tôi học cấp hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-ngay/4579618/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.