"Ngoài giếng?"
Vừa nói tới đó gương mặt của tiểu thư Huệ đã chợt có chút hốt hoảng, cô liền liếc qua một cái rồi kêu lớn
"Giếng ở đâu?"
"Giếng bị lấp rồi!"
Vừa nói tới đó tiểu thư Huệ đã mỉm cười
"Đúng là điên mà, tôi có dấu đi chăng nữa chắc gì đã nói!"
Cô ấy mỉm cái tự tin, cô cũng mỉm cười lại
"Đúng, nhưng mà..."
Cô nhìn qua con búp bê rồi cầm nó lên, nhà họ ai nhìn thấy con búp bê đều tỏ ra sợ hãi, chỉ có
tiểu thư Huệ là không, cô vẫn chưa thể kết tội cô ấy, cô ấy biết chơi ngãi chắc chắn có người tiểu thư Huệ là không, cô vẫn chưa thể kết tội cô ấy, cô ấy biết chơi ngãi chắc chắn có người dạy cô ấy, nhưng tay nghề phải nói là vụng về không tả nổi, lại còn giấu ngay trong tủ quần áo của mình kia chứ, nói thật thì chẳng có ai ngu đến mức như thế cả, nói tới nói lui tiểu thư Huệ này cũng chỉ là con rối của người khác, cô thở dài cái rồi quay qua nhìn ông Lê, nếu bây giờ bắt tội cô ấy thì đang tạo điều kiện cho người đứng sau cô ấy có cơ hội thoát tội, cô quay qua nhìn tiểu thư Huệ rồi xin lỗi cô ấy
"Tiểu thư, coi như là tôi nói bậy, nãy giờ mong tiểu thư rộng lượng bỏ qua"
Đúng như cô nghĩ, tiểu thư ấy liền mỉm cười cái rồi đứng dậy ra oai trước mặt mọi người, chỉ trỏ vào mặt cô nói
"Không phải chỉ xin lỗi là xong đâu, vậy danh tiếng của tôi, danh dự và cả sự trong sạch, cô muốn nói gì thì nói, không được thì quay qua xin lỗi à?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227293/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.