Cô mở mắt ra thì thấy trời đã tối, nhìn quanh phòng không thấy ai, lại nhìn rất lạ, trong đầu cô bắt đầu tua lại phần kí ức, cô nhớ ra thì mới biết đây là nhà họ Lê, là nhà của vị tiểu thư đó đây mà, cô co chân lại rồi nhìn quan
"Nhìn đi đâu?"
Cô giật thót nhìn qua bên kia, chỗ cái tủ quần áo cao cao, trong cái bóng tối mập mờ do trăng ngoài kia chiếu vào, cô nuốt nước bọt cái rồi lùi vào góc giường, đây là phòng con gái, có mùi thơm rất ngọt, tự dưng cái cái ý nghĩ đây là phòng của tiểu thư đã chết kia thì tim cô như ngừng đập, cô nuốt nước bọt cái rồi thò chân xuống định sẽ đi ra ngoài, cái không gian u tối này khiến cô như thở không nổi, lại cái cảm giác buồn nôn nó trào đến, cô say mặt mũi rồi ngồi xuống, tay vịnh vào cái thành giường, cô thở yếu ớt, tự nhiên đang im lặng cô lại nghe thấy tiếng gì đó xào xạc, cô ngẩn mặt lên thì thấy một người con gái, thân hình nhỏ nhắn ngồi trước tủ quần áo gấp đồ, cô như đứng tim tại chỗ, trong bóng tối mà cô cảm nhận như thân thể cô ấy đang phát sáng ấy, người trắng như tuyết, cô biết cô ấy chết rồi nhưng tại sao lại đeo bám cô thì cô không biết, cô mở miệng ra hỏi
"Này, tại sao cô lại làm như vậy?"
Vừa hỏi xong thì cô ấy cũng dừng tay lại, không xếp y phục nữa, quay qua nhìn cô một cách chậm rãi, cô ấy cười lớn rồi bỗng nhảy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/227291/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.